Thơ của công chức Tòa án

- Nhân Ngày truyền thống Tòa án nhân dân, mục Văn hóa của Tạp chí Tòa án nhân dân điện tử xin mời độc giả thưởng thức những vần thơ do công chức Toà án viết, để hiểu thêm về sự nhiệt huyết cũng như những tâm tư, trăn trở về nghề, về cuộc sống ... (Hải Hà tuyển chọn)

13 tháng 09 năm 2018 15:48 GMT+7    0 Bình luận

Tự sự về nghề

                                         LÊ HỒNG QUANG*

Anh yêu nghề, trước lúc đã yêu em

Ba mươi năm, ba thập niên có lẻ

Bao buồn vui ta cùng nhau san sẻ

Anh với Toà từa tựa mối nhân duyên.

Nghiên cứu những từ: Tự do, Công lý,

Thẩm phán, Phiên toà, Thư ký, Điều tra…

Anh chọn Toà sau nhiều đêm suy nghĩ

Bất vị thân, chấp pháp chính là Toà.

 

Anh rất yêu nghề như thể yêu em

Dù gần đây còn nhiều điều trăn trở

Tham nhũng, lạm quyền, chạy quyền, chạy chức …

Công lý có cong bởi bọn gian tà?

 

Ngay cả trong Toà cũng thấy xót xa

Bản án đưa ra chưa là chuẩn mực

Có những phiên toà mẹ già bật khóc

Tình thì ngay nhưng thất lý mất rồi.

 

Trăn trở rất nhiều trước những trái ngang

Táng tận lương tâm, cùng đường tội lỗi?

Tìm hiểu sâu xa nguyên nhân nguồn cuội

Tội với công cần phân định rõ ràng.

 

Có đêm ròng không chợp mắt đâu em

Quay mặt vào trong che dòng nước mắt

“Cứu một mạng người- xây mười toà tháp”

Hết đường rồi, phải quyết tử thôi em.

 

Trăn trở nhiều nhưng nào đã hết đâu

Tố cáo, kêu oan, thỉnh cầu, khiếu nại

Đe doạ, nhắn tin, nói xấu, phủ đầu

Đau với nghề, đau đáu suốt đêm thâu.

 

Kháng nghị, kiểm tra, thanh tra, kiểm điểm

Nhiệm kỳ này án huỷ chiếm bao nhiêu?

Xử đúng rồi vẫn có đơn khiếu nại

Chân lý phân đều cho đúng và sai?

 

Ruộng gieo xong có thể đợi mùa vàng

Giáo án gập trang là xong bài giảng

Án tuyên rồi vẫn chưa rồi bản án

Tố tụng ta như một kiếp luân hồi.

 

Thủ thỉ làm chi duyên phận kết rồi

Anh với nghề đã trở thành tri kỷ

Với tình yêu và niềm tin công lý

Toà án nhân dân danh hiệu vững bền.

Đông Hà 13.9.16

LHQ

*Chánh án TAND tỉnh Quảng Trị

Nhà thơ Lê Hồng Quang và bạn thơ

 

Gửi em… đương sự của đời anh

                                                                   DANH ẨN

Em cứ trách anh sao muốn làm Tòa án

Cái nghề rối ren tựa ruột con tằm

Vụ việc gối đầu đan kín những tháng năm

Và tẻ nhạt như những dòng bút ký

Những tranh chấp vòng vo Tòa thụ lý

Đem nỗi lo thiên hạ buộc vào mình

Phán quyết của Tòa phải thật công minh

Anh chọn lý để câu tình bỏ ngỏ

Chuyện thế gian anh muốn làm sáng tỏ

Chuyện chúng mình anh khất hẹn lần sau…

Thôi em nhé, ta xích lại gần nhau

Cho cuộc sống thêm màu xanh lẽ phải

Đừng buồn nữa em, nghề của anh vốn là như vậy

Xé toạc dối gian, lừa đảo ở đời

Nghề của anh yêu ít nói bằng lời

Trọng chứng cứ: Nụ hôn nồng say đắm

Anh thụ lý tình em trong sâu thẳm

Để ta thành đương sự của đời nhau.

 

 

Bé khóc giữa phiên tòa

                                                   SONG LINH*

Mai xa rồi

Em cầm lấy đồ chơi

Những món đồ vẫn chơi ngày còn bé

Anh đi theo cha

Em về với mẹ

Chuyện Âu Cơ thành cổ tích buồn.

Vàng bán nhà mẹ giấu ngang lưng

Tiền bán tủ cha luồn túi ngực

Người lớn ngủ…

… trẻ con vẫn thức

Tiếng khóc em.,,..

Chợt vỡ giữa phiên toà.

 

Thêm nhiều những tin yêu
                                                          HOA NẮNG

Xã hội cứ cười nhạo “công lý là diễn viên hài”

Ai cũng có ước mơ, ai cũng nhiều cảm xúc

Chỉ khác nhau biết khơi trong gạn đục

Có nghề nào không tiêu cực nói em nghe?

Thói đời đen bạc chỉ biết cười chê

Chưa kết quả đã nói lời quy kết

Gán cá nhân cho toàn ngành không phân biệt

Biết bao người vất vả, hi sinh?

Trước phiên toà, Thẩm phán phải công minh

Trọng lời nói “nhân danh nhà nước”

Sau ” cánh gà” mấy ai hiểu được

Bao tháng ngày bạc tóc với hồ sơ…

Cán bộ Tòa áp lực làm thêm giờ

Chuyên ngành đa khoa, cái gì cũng phải biết 

Nếu không yêu nghề có còn gì tha thiết

Không thích cũng phải làm hỏi ai biết dở – hay?

Làm việc gì cũng cân nhắc đúng – sai

Luật trách nhiệm bồi thường đè hai vai trĩu nặng

Chỉ mong xã hội bình yên, Tòa luôn vắng

Dân mải làm, Tòa án chẳng phải lo…

Đương sự đến Tòa tâm trạng như tơ vò

Phải mềm mỏng, lựa lời từng chút một

Vừa là chuyên gia cân bằng cảm xúc

Vừa là người nảy mực cầm cân…

Làm Thẩm phán là dũng cảm muôn phần

Cả đời học, cả đời thi nâng ngạch

Đãi ngộ đặc thù được mấy phần khác biệt?

Bởi theo nghề nên phải cố mãi thôi…

Học sách, học đời, học cả nỗi buồn vui

Học đúng, học sai, học biết người biết việc

Chẳng dễ dàng trước mỗi phán quyết

Dám ngược dòng bão dư luận đúng – sai…

Nếu ai cũng hiểu ngành Tòa án chúng tôi

Là xã hội bớt đi nhiều áp lực

Bớt những lời vô tâm, bớt thói đời đen bạc

Bớt nỗi buồn, thêm nhiều những tin yêu…

Phiên hoà giải đoàn tụ trẻ vui trong nắng chiều

Những tranh chấp đã có người phân định

Xã hội yên bình vắng bóng tội phạm

Công Lý yên lòng mới vui diễn có phải không?

Công nghệ phát triển – buồn tâm lý đám đông

Người sâu hiểu chẳng nói lời tuỳ tiện

Đời là dòng sông, có gì là bất biến

Mỗi một nghề đều có những vinh quang .

Trăn trở 

                                        HOA NẮNG

Anh đã từng khắc khoải giống em?
Thấy trăn trở với nghề, bộn bề lo nghĩ…
Đã từng tự hỏi cầm cán cân công lý
Xã hội sẽ thế nào nếu thiên lệch một bên?

Anh đã đi qua ngày giông bão như em
Có từng dao động giữa dối gian và sự thật?
Có từng nghĩ nhiều về những gì được mất?
Có cúi mình hay bất khuất trước lựa chọn đúng – sai?

Câu chuyện tiền, quyền có lung lạc con người?
Hay chỉ là chông gai thử thách trái tim nóng
Đã từng đầu hàng trước vô vàn thất vọng?
Hay vững tin cầu vồng sẽ rực rỡ sau cơn mưa!

Em vẫn cứ đi anh nhé mặc khó khăn đang chờ
Nhìn theo anh người thẩm phán mẫu mực
Vết thương lòng dù có còn đau nhức
Sẽ liền da… Ngày mới lại bắt đầu!

Tình yêu nghề chẳng biết có từ đâu!
Như bông hoa nở giữa sa mạc khô hạn
Bởi em đã chọn theo ngành Tòa án
Như con sóng bạc đầu với gió, sẽ bắt đầu cùng nhau..

 

 

Bình luận (0)